Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

ĐỊA CHỈ CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở ĐÂU UY TÍN NHẤT

 CHỈ CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở ĐÂU UY TÍN NHẤT
 CHỈ CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở ĐÂU UY TÍN NHẤT

Chuyên gia phụ trách giải đáp thắc mắc y học kỳ này của đài VOA là bác sĩ Hồ văn Hiền, chuyên khoa nhi và y khoa tổng quát, có phòng mạch và đang làm việc cho các bệnh viện ở Bắc Virginia.
Ông Hoàng Lê Nguyên ở Hải Phòng có nêu thắc mắc và được bác sĩ Hồ văn Hiền giải đáp:
Viêm da cơ địa (atopic dermatitis)
Trường hợp cháu trai 3 tháng tuổi bị bịnh ngoài da, có vết đỏ trên mặt và vết chàm bẩm sinh. Bs định bịnh là viêm da cơ địa (VDCD). Bé từng được chữa bằng corticoid (hydrocortisone), và thuốc thoa khác nhưng không khỏi.
Bé mới 3 tháng, và đây sẽ là một bịnh mãn tính (kinh niên), dù nặng hay nhẹ, có khả năng kéo dài năm này qua tháng khác, nhất là trong 2-3 năm đầu, phụ huynh chắc sẽ được nghe và đọc không biết bao nhiêu là lời khuyên, sẽ được mách đủ mọi thứ thuốc gia truyền hoặc đắt tiền. Ở Mỹ, người da đen đi khám về bịnh này 3 lần nhiều hơn người da trắng, nhưng người Á châu lại còn đi khám nhiều gấp đôi người da đen. Có nghĩa là hoặc chúng ta bị bịnh này nhiều hơn, hoặc chúng ta lo ngại về bịnh da nhiều hơn, hoặc cả hai.
Cho nên tôi thiết nghĩ điều quan trọng hơn hết đối với phụ huynh là hiểu bịnh này cơ chế như thế nào, để bớt lo âu, để kiên nhẫn hơn và đối phó với cơn bịnh khá phiền toái này một cách khoa học và hợp lý. Cuối cùng tôi sẽ đề ra một số biện pháp giản dị và không đắt tiền để phụ huynh có thể cọng tác với bác sĩ của mình đối phó với bịnh của em một cách hợp lý.
Trước hết chúng ta bàn về cái tên tiếng Việt nghe khá bí hiểm này, có lẽ dịch từ từ tiếng Anh là atopic dermatitis.
Viêm da (dermatitis) có nghĩa có ba loại triệu chứng:
• da bị ngứa, có thể bị đau vì lở lói, nứt nẻ, trầy trụa vì gãi
• đỏ, hoặc có khi có mụt nước, nước trong (vesicles) hoặc đục như mủ (pustules) vì có nhiễm trùng cọng thêm vào
• da bị sưng từng mảng (papules) hoặc do gãi nhiều lâu ngày, da dày ra với những dấu gãi mạn tính, những mảng da đen sạm.
Atopic có nghĩa gốc là “không đúng chỗ”, “khác thường”, còn có nghĩa bịnh do khuynh hướng di truyền mà làm cho dễ bị viêm da. Người bị atopic dermatitis phản ứng một cách khác thường với những yếu tố làm da khó chịu (irritants).
Ngoài ra, người bị bịnh này thường có bịnh sử gia đình (như cha mẹ, anh em.) với nhiều chứng tương tự liên hệ như viêm da, dị ứng mũi, suyễn, dị ứng thức ăn, vân vân. Do đó từ cơ địa dùng để nói đến cái yếu tố gia đình, cái tạng (constitution, genetic make up) của từng người trong việc gây ra bịnh viêm da cơ địa, để phân biệt với các loại viêm da khác như viêm da do bịnh ghẻ (do ký sinh trùng gây ra), do nhiễm vi khuẩn (skin infection), do nấm (fungal infection). Thật đúng như vậy, một số trường hợp bịnh nhân nặng có một đột biến trong gene của mình phụ trách mã hoá (codifying) chất filaggrin, là một chất cần thiết cho một lớp da lành lặn, có khả năng che chở, làm rào cản tốt cho cơ thể (barrier function).
Một số gợi ý (chỉ có mục đích thông tin mà thôi, xin tham khảo với bác sĩ của em):
• Chúng ta vừa giải thích bịnh viêm da cơ địa. Không nên lầm lẫn với những bịnh khác có thể làm phụ huynh lo âu vô cớ và dùng những thuốc không cần thiết. Ví dụ bịnh VDCD không phải do yếu gan, không phải do nấm, không phải máu xấu, không có nghĩa là em bé thể lực "yếu" hơn các trẻ khác.
• Tuy nhiên, da những bé này phòng thủ kém hơn bình thường, nhất là các bịnh nhân dùng thuốc loại corticoid (như hydrocortisone). Corticoid làm giảm ngứa, giảm sưng và đỏ, nhất là những thuốc rất mạnh như betamethasone (Diprolene AF), dùng thì bớt rất nhanh nhưng da sẽ yếu đi dễ bị nhiễm trùng và bịnh vẫn không dứt hẳn. Nên để ý một số thuốc đông y (“thuốc Tàu”, “dân tộc”) thoa rất công hiệu nhưng lý do là vì thuốc có chứa các chất corticoid mà không tiết lộ trên bao bì ống thuốc.
• Do phòng thủ da bị yếu, nên cẩn thận đừng để em bé phơi nhiễm (exposed) với các loại vi trùng herpes từ những người bị viêm miệng (vd như mẹ của em hay bị “nóng” lở miệng, nổi mụt trên môi, các vết lở này có nhiều virus herpes, đừng hôn em lúc đang bịnh, nhớ rửa tay sau khi sờ vào miệng mình). Virus herpes lúc nhiễm vào da em bé, sẽ lan ra một cách dữ dội và có thể gây bịnh nguy hiểm đến tính mạng, cần điều trị cấp thời với thuốc chống virus (vd thuốc acyclovir).
• Bây giờ cháu mới 3 tháng, nhưng dần dần lúc cháu lớn lên, các triệu chứng viêm da có thể thay đổi, nặng thêm và lan ra phần còn lại của cơ thể, nhất là hai cánh tay, sau đầu gối... Nói chung, đa số bịnh sẽ từ từ nặng thêm trong một hai năm đầu, sau đó, bịnh nhân lần lần quen (tolerance) với các yếu tố làm khó chịu (irritants) hoặc gây dị ứng trong môi trường. Sau 4-5 tuổi đa số bịnh nhân sẽ thấy giảm bịnh rất nhiều.
• Những biện pháp sau đây có thể giúp bịnh em bé ít có triệu chứng hơn:
1. Điểm quan trọng là da các em rất khô (thiếu nước vì nước bay hơi quá nhanh không giữ lại được). Giản dị hơn hết là dùng chất nhờn thoa da như petroleum jelly (Vaseline là một hỗn hợp dầu khoáng, paraffin và sáp). Những chất bên Mỹ gọi là “emollient” (thuốc làm da mềm, mịn) như kem (cream) Eucerin, Aquaphor, Cetaphill, đắt hơn một tí nhưng có thể hạp với một số em hơn.
2. Tắm các em nhanh thôi (5-10 phút), chỉ rửa kỹ những nơi dơ bẩn, đừng dùng nhiều xà phòng (dù là xà phòng trẻ em, có một số xà phòng nhẹ hiệu Dove, Nutrogena; đừng kỳ cọ nhiều, đừng dùng khăn ma xát nhiều làm da khô thêm. Tránh dùng nước quá nóng, làm khô da. Tắm vừa xong là thoa Vaseline hoặc các chất emollients lên da liền, để các chất này giữ nước lại trong da không cho bay ra ngoài.
3. Tránh để không khí quá khô. Nhất là mùa lạnh, không khí đã đi qua máy sưỡi rất khô (nghĩa là chứa rất ít hơi nước). Máy lạnh cũng làm cho không khí khô hơn. Nếu cần (nhà bít bùng) nên dùng máy phun hơi ẩm để giữ khu vực em ngủ, sinh hoạt có độ ẩm thích hợp.
4. Cho bé mặc đồ rộng, thoáng hơi, thường bằng sợi bông gòn (cotton) để bé không ra mồ hôi nhiều, để áo quần không cọ xát nhiều vào người, gây ngứa. Tránh dùng len (lông cừu) hay làm da khó chịu. Đừng gãi cho em đở ngứa, làm trầy da, Cắt móng tay cho em, để tránh gãi.
• Một số biện pháp có thể làm giảm sự tiếp xúc với các chất gây dị ứng (sinh kháng thể, antigens):
o nếu bs thấy em không hạp với protein trong sữa bò (các formula chế biến từ sữa bò), nên khuyến khích em bú sữa mẹ, hoặc cho em bú sữa làm bằng đậu nành (soy based formula) (như Isomil), hoặc sữa formula mà các phân tử protein đã được tiêu hoá sẵn, bẻ nhỏ ra như Nutramigen, Alimentum.
o tránh phơi nhiễm, tiếp xúc đối với các chất gây dị ứng như lông, phân chó mèo, dán, cây trồng trong nhà, bụi trong giường chiếu có các con sâu nhỏ li ti “mites” là nguyên nhân gây dị ứng thường gặp trong nhà.
o tránh dùng các thuốc xịt cho thơm nhà, các thuốc xịt ruồi muỗi, một số sơn mới, gỗ mới cũng toả ra những chất hoá học làm người bịnh khó chịu. Tránh hút thuốc lá.
o giặt áo kỹ để xả sạch các chất tẩy, xà bong giặt
o trong 2 năm đầu, có thể nên tránh cho em ăn các loại thức ăn dễ gây dị ứng như: cá biển, tôm cua, đậu phông, trứng gà.
• Phụ huynh bịnh nhân nhắc đến vết chàm bẩm sinh trên mặt em bé, có lẽ không liên hệ đến bịnh viêm da cơ địa. Tuy nhiên, nếu vết chàm đáng kể, hoặc lan rộng ra, hoặc có những vết chàm trên tròng trắng mắt, hoặc có nhiều vết màu cà fê sữa (café au lait spots) xuất hiện trên thân thể của em bé, cần đi khám bs nhi khoa để theo dõi (xem mắt có ảnh hưởng không, nếu có nhiều vết cà fê sữa xem có phải bịnh di truyền xơ thần kinh (neurofibromatosis).
• Đối với bịnh nhân lớn hơn trường hợp em bé 3 tháng ở đây, bịnh VDCD đã rỏ ràng, thường bs có thể dùng những thuốc sau;
1. thuốc chống ngứa như Diphenhydramine (Benadryl), hydroxyzine (Atarax, cần toa) (tránh dùng cho bé dưới 7 tháng)
2. các thuốc thoa corticoid, tránh dùng trên mặt, gần mắt, và vùng niêm mạc sinh dục. Nhẹ nhất là hydrocortisone cream 1%, bán tự do ở Mỹ.
3. thuốc kháng sinh thoa (mupirocin, “Bactroban”), hoặc uống (vd. cephalexin) nếu có dấu hiệu nhiễm trùng, làm mủ. Hoặc nếu bs tin rằng vi trùng staphylococcus bám ở da là một yếu tố gây các triệu chứng viêm như ngứa, sưng.
4. một số khảo cứu cho bịnh nhân (bịnh nhân lớn hơn, không dùng cho bé 3 tháng ở đây) tắm trong bồn tắm có pha nước bleach (eau de Javel) (chừng ½ cup trong bồn), 2-3 lần/tuần để diệt các vi khuẩn staphylococcus và có kết quả tốt.
5. một số thuốc như Elidel, Protopic (rất đắt tiền) thuộc nhóm immunomodulator (điều hòa tính miễn nhiễm), cần theo dõi kỹ lưỡng vì có khả năng làm yếu sứac đề kháng của bịnh nhân.
ĐỌC THÊM
NHỮNG ĐỊA CHỈ CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA BẰNG ĐÔNG Y 

Ở ĐAU CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT

ĐAU CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT
ĐAU CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT
Nỗi ám ảnh của những người bị viêm da cơ địa là thường xuyên bị tái phát triệu chứng. BS Nguyễn Thành - Trưởng Khoa khám bệnh, Viện Da liễu TƯ đưa ra những lời khuyên để phòng ngừa tốt nhất nguy cơ tái phát viêm da cơ địa.
Hạn chế tiếp xúc hoá chất
Trong các bệnh viêm da cơ địa, mề đay là thể hay gặp nhất với biểu hiện mề đay cấp, mề đay mạn. Ngoài ra, viêm da cơ địa còn biểu hiện ở các dạng mẩn ngứa, bong da lòng bàn tay, chân do cơ thể phản ứng với các chất tẩy rửa, kể cả xà phòng, dầu gội đầu.
Khi bị tái phát bệnh không chỉ gây khó chịu, đau đớn cho người bệnh mà trong nhiều trường hợp còn gây nguy hiểm đến tính mạng. Do vậy, khi đã điều trị khỏi bệnh, cần hạn chế tối đa tiếp xúc với hoá chất như xà phòng, dầu gội, nước rửa bát… bằng cách đeo găng tay khi giặt xà phòng, rửa bát; dùng các loại sữa tắm trung tính, ít độ tẩy; Dùng các loại bồ kết, lá bưởi… để gội đầu thay cho dầu gội.
Thận trọng khi sử dụng mỹ phẩm
Những người hay bị bệnh dị ứng, không chỉ bị các bệnh viêm da mà còn bị các bệnh như hen suyễn, viêm mũi dị ứng, nhức nửa đầu… nên rất dễ bị dị ứng mỹ phẩm (kể cả nước hoa). Do vậy, để phòng tái phát bệnh, không nên sử dụng mỹ phẩm bừa bãi, tùy tiện. Chỉ nên sử dụng các loại mỹ phẩm đã quen thuộc.
Khi muốn dùng một loại mỹ phẩm mới, trước hết cần thử bôi một lượng mỹ phẩm rất ít ở một vùng da nhỏ, ít ảnh hưởng như vùng trong cánh tay và để trong vài tiếng. Nếu không thấy có hiện tượng mẩn đỏ, ngứa da… thì mới thử ở vùng da rộng hơn, rồi mới quyết định có sử dụng loại mỹ phẩm đó không.
“Đối phó” với thời tiết
Theo BS Nguyễn Thành, nhiều bệnh nhân viêm da cơ địa là do cơ thể phản ứng với các yếu các yếu tố thời tiết. Đây là lý do khiến mỗi người bị viêm da ở những thời điểm khác nhau.
“Đối phó” với các dị nguyên thời tiết rất khó khăn nhưng nếu chú ý, người bệnh vẫn có thể phòng ngừa. Như khi bị dị ứng với gió lạnh, phấn hoa thìnhất thiết phải đeo kính mắt, dùng khẩu trang rộng, ấm để đảm bảo da không phải tiếp xúc nhiều với các dị nguyên này.
BS Thành khẳng định, viêm da cơ địa là một thể gần giống với bệnh hen, luôn phát theo mùa, do vậy, cách phòng bệnh này tốt nhất là tránh các dị nguyên gây dị ứng.
Thận trọng với món ăn lạ
Nhiều người khi ăn đồ hải sản, đồ tanh… lập tức có hiện tượng nổi mẩn đỏ khắp người. Đây là một thể viêm da cơ địa do dị ứng với thức ăn.
Do vậy, những người có tiền sử viêm da cơ địa cần thận trọng với các thức ăn lạ, thức ăn có chất tanh. Ngoài ra cần hạn chế dùng các chất đường, mỡ, chất kích thích như bia rượu, thuốc lá, cà phê… Trong khẩu phần ăn hàng ngày, nên chú ý ăn nhiều rau xanh, các loại đậu, quả tươi… 

ĐỌC THÊM:
DANH SÁCH CÁC PHÒNG KHÁM CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA 

ĐỊA CHỈ CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT Ở ĐÂU

HỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT Ở ĐÂU
HỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT Ở ĐÂU

Viêm da dị ứng rải rác ảnh hưởng khác nhau ở từng đứa trẻ cả về khởi phát lẫn mức độ triệu chứng. Ở trẻ nhũ nhi, viêm da dị ứng rải rác điển hình bắt đầu lúc 6-12 tuần tuổi. Đầu tiên nó có thể xuất hiện quanh má, cằm tạo hình ảnh nổi ban lốm đốm trên mặt, diễn tiến đến đỏ, đóng vảy, rỉ dịch.
Các giai đoạn của viêm da dị ứng rải rác
Viêm da dị ứng rải rác ảnh hưởng khác nhau ở từng đứa trẻ cả về khởi phát lẫn mức độ triệu chứng. Ở trẻ nhũ nhi, viêm da dị ứng rải rác điển hình bắt đầu lúc 6-12 tuần tuổi. Đầu tiên nó có thể xuất hiện quanh má, cằm tạo hình ảnh nổi ban lốm đốm trên mặt, diễn tiến đến đỏ, đóng vảy, rỉ dịch. Da dễ bị nhiễm trùng. Một khi trẻ hoạt động nhiều hơn và biết bò thì những vùng tiếp xúc như khủy tay, đầu gối cũng có thể bị ảnh hưởng.
Trẻ bị bệnh thường hiếu động và hay quấy do ngứa, khó chịu. Ở nhiều trẻ thì bệnh thuyên giảm trước 18 tuổi mặc dù chúng vẫn có nguy cơ cao hơn bình thường về khả năng da bị khô hoặc eczema sau này.
Ở thời kỳ thơ ấu, phát ban có khuynh hướng xảy ra ở đầu gối, vùng khuỷu, hai bên cổ và trên cổ tay, cổ chân, bàn tay.
Thường thì phát ban bắt đầu với những nốt sần có thể trở nên dày, đóng vảy khi gãi. Vùng da quanh môi cũng có thể bị viêm. Khi liếm liên tục lên vùng này có thể dẫn tới môi nứt nẻ, đau. Các trường hợp bệnh nặng có thể ảnh hưởng đến sự tăng trưởng và đứa trẻ thấp hơn bình thường.
Bệnh có thể diễn tiến theo chiều hướng thuyên giảm. Thời gian thuyên giảm thì thay đổi có thể hàng tháng hay thậm chí hàng năm. Ở một số trẻ, bệnh diễn biến tích cực trong một thời gian dài và chỉ xuất hiện lại vào tuổi dậy thì khi hormôn, stress, việc sử dụng các sản phẩm chăm sóc hay làm đẹp gây kích thích da tạo điều kiện cho bệnh tái phát.
Hiếm khi bệnh xuất hiện lần đầu tiên ở độ tuổi trưởng thành mặc dù có nhiều người mắc bệnh hồi nhỏ có thể bị lại khi lớn. Kiểu bệnh ở người trưởng thành hay ở trẻ em đều tương tự nhau; nghĩa là bệnh có thể lan rộng hoặc giới hạn. Một số người trưởng thành chỉ bị ảnh hưởng ở bàn tay, bàn chân với da khô, ngứa, đỏ và nứt nẻ. Giấc ngủ cũng như khả năng công tác cũng bị ảnh hưởng và việc điều trị thuốc lâu dài đôi khi gây nên các biến chứng.
 Những người trưởng thành bị viêm da dị ứng rải rác cũng có yếu tố thuận lợi của viêm da kích thích do tiếp xúc, đặc biệt nếu họ làm trong môi trường phải rửa tay hoặc ngâm tay thường xuyên, hoặc tiếp xúc với hoá chất. Một vài người có vết phát ban quanh vú. Những triệu chứng khu trú này rất khó điều trị và người bệnh thường không khai báo với bác sĩ do xấu hổ hoặc nhút nhát. Người bệnh cũng có thể bị cườm nhưng khó phát hiện vì chúng không gây ra triệu chứng. Do đó, người bác sĩ có thể yêu cầu khám mắt thường xuyên
Chẩn đoán viêm da dị ứng rải rác
Cho tới hiện tại, vẫn chưa có một xét nghiệm nào chẩn đoán chắc chắn cũng như chưa có một triệu chứng hay bệnh cảnh nào đặc trưng cho bệnh. Mỗi bệnh nhân có một bệnh cảnh đặc trưng riêng và theo thời gian thì các triệu chứng, độ nặng của bệnh thay đổi.
Người bác sĩ muốn chẩn đoán chính xác phải dựa trên triệu chứng người bệnh và phải theo dõi nhiều lần. Điều này rất quan trọng vì nó giúp loại trừ các trường hợp cũng có thể gây kích thích da. Đôi khi, bác sĩ gia đình hoặc bác sĩ nhi khoa phải gởi bệnh nhân đến chuyên khoa da liễu, chuyên khoa dị ứng để được đánh giá thêm.
Công cụ giúp chẩn đoán có giá trì là một bệnh sử chi tiết cung cấp những thông tin quan trọng, tìm ra nguyên nhân có khả năng gây nên bệnh cảnh của người bệnh. Bác sĩ có thể hỏi theo trình tự: tiền sử dị ứng gia đình; tiền sử về bệnh sốt mùa hè, hen suyễn của bệnh nhân; tiền sử tiếp xúc với các chất gây kích thích; các rối loạn về giấc ngủ; các loại thực phẩm liên quan đến dị ứng da; điều trị các bệnh về da trước đó; tiền sử sử dụng thuốc steroid; những ảnh hưởng của bệnh trong công việc, sinh hoạt xã hội.
Đôi khi, cần phải sinh thiết da hoặc test thử độ nhạy cảm của da để xác định xem hệ miễn dịch của da có phản ứng quá mức với một số hoá chất hay chất bảo quản trong kem bôi da. Có thể chẩn đoán sơ bộ nếu bệnh nhân có nhiều hơn 3 tính chất ở một trong hai loại: bệnh cảnh chính và bệnh cảnh phụ (sẽ đề cập bên dưới)
Nhìn chung, test “cào da” (sử dụng kim cào và lấy đi một mảnh da chứa chất gây dị ứng nghi ngờ) và xét nghiệm máu tìm chất dị ứng trong không khí không giúp ích chẩn đoán nhiều bằng bệnh sử và theo dõi sát triệu chứng. Tuy thế, đôi khi chúng cũng giúp loại trừ hay khẳng định vai trò quan trọng của một kháng nguyên chuyên biệt gây dị ứng trong chẩn đoán.
Kết quả test da âm tính là đáng tin cậy và giúp loại trừ khả năng gây viêm da của một số chất. Tuy nhiên, test “cào da” nếu dương tính lại rất khó lý giải trên bệnh nhân viêm da dị ứng rải rác và thường không chính xác. Ở những trường hợp không xác định được thể viêm da thì xét nghiệm máu kiểm tra nồng độ bạch cầu ái toan hoặc IgE (một loại kháng thể có nồng độ cao trong viêm da dị ứng rải rác) rất có lợi.
Bệnh cảnh chính và phụ của viêm da dị ứng rải rác là gì ?
Bệnh cảnh chính.
Ngứa nhiều.
Đặc tính phát ban ở những vùng trên cơ thể điển hình cho bệnh.
Các triệu chứng diễn tiến mạn tính hoặc lặp đi lặp lại.
Tiền sử bản thân và gia đình về viêm da dị ứng rải rác(chàm, sốt mùa hè, hen).
Một số bệnh cảnh phụ.
Khởi phát lúc nhỏ.
Da khô, ráp.
Nồng độ kháng thể IgE cao trong máu.
Bệnh vảy cá.
Tăng đường chỉ tay.
Bệnh dày sừng nang lông.
Viêm da bàn tay hay bàn chân.
Viêm môi
Eczema đầu vú.
Dễ nhiễm trùng da.
Test dị ứng da dương tính.
Các yếu tố nào làm nặng viêm da dị ứng rải rác ?
Rất nhiều yếu tố có thể làm nặng các triệu chứng của viêm da dị ứng rải rác gây khởi phát tiến trình sau: kích thích thêm nữa phản ứng quá mức sẵn có của hệ miễn dịch ở da; thúc đẩy chu trình “ngứa-gãi”; và tăng tổn thương da.
Những yếu tố làm nặng này có thể xếp thành hai nhóm chính: chất gây kích thích và chất gây dị ứng. Yếu tố cảm xúc và một số loại nhiễm trùng cũng có thể ảnh hưởng viêm da dị ứng rải rác.
Những chất gây kích thích da
Nếu được sử dụng với liều đủ cao và thời gian tiếp xúc đủ dài, những chất gây kích thích da ảnh hưởng trực tiếp trên da khiến da đỏ, ngứa hoặc bỏng. Những chất kích thích đặc hiệu thì ảnh hưởng trên người bệnh viêm da dị ứng rải rác với mức độ khác nhau. Theo thời gian, nhiều người bệnh cũng như gia đình họ sẽ nhận biết được những loại chất gây khó chịu này như vải len hay sợi tổng hợp. Vải mặc quá bó hay thô có thể làm cọ xát da, bắt đầu tiến trình viêm và ngay lập tức đẩy vào chu trình “ngứa-gãi”.
Xà phòng và chất tẩy đôi khi làm khô da và ngứa nặng hơn trong khi nước hoa, mỹ phẫm có thể kích thích da. Sự tiếp xúc với một số chất thông thường như Clo, dầu khoáng, dung môi hoặc với những chất kích thích như bụi, cát cũng có thể làm nặng thêm tình trạng này. Khói thuốc có thể kích thích mi mắt. Vì các chất kích thích khác nhau ở từng người nên mỗi bệnh nhân cần phải tự nhận biết được những chất hay những tình huống làm bệnh bùng phát.
Một số chất kích thích thường gặp:
Vải len hoặc sợi tổng hợp.
Xà phòng và chất tẩy.
Một số loại nước hoa, mỹ phẩm.
Một số chất như Clo, dầu khoáng, dung môi.
Bụi hoặc cát.
Khói thuốc.
Những chất gây dị ứng
Chất gây dị ứng là những chất có nguồn gốc từ thức ăn, thực vật hoặc động vật làm thúc đẩy phản ứng quá mẫn của hệ miễn dịch và gây viêm  (trong bài này là ở da). Phản ứng viêm có thể xảy ra thậm chí khi người bệnh tiếp xúc với lượng nhỏ chất gây dị ứng trong một thời gian ngắn. Một vài ví dụ về chất gây dị ứng là phấn hoa, ”gàu” chó hoặc mèo (là những phần tử nhỏ từ lông thú vật). Khi người bệnh tiếp xúc với những chất mà họ rất nhạy cảm, các tế bào viêm từ khắp nơi trên cơ thể sẽ thấm vào da. Các tế bào này phóng thích hoá chất gây ngứa và ửng đỏ. Khi họ phản ứng bằng cách gãi và cọ xát da, những tổn thương sẽ nặng hơn.
Một vài loại thực phẩm đóng vai trò như những chất gây dị ứng và gây viêm da dị ứng rải rác hoặc làm bệnh nặng hơn. Những thực phẩm “dị ứng” này rõ ràng có vai trò trong nhiều trường hợp viêm da dị ứng rải rác chủ yếu là ở nhũ nhi và trẻ nhỏ. Các phản ứng dị ứng này gây viêm da (thường là nổi mề đai), các triệu chứng tiêu hoá (nôn ói, tiêu chảy), các  triệu chứng đường hô hấp trên (xung huyết, hắt hơi và khò khè). Những thực phẩm gây dị ứng nhiều nhất là trứng, đậu phộng, sữa, cá, xì dầu, và lúa mì.
Mặc dầu chưa rõ ràng nhưng một số nghiên cứu đã khuyến cáo người mẹ có tiền sử gia đình viêm da dị ứng rải rác nên tránh ăn những loại thực phẩm có thể gây dị ứng trong những tháng cuối thai kỳ và khi cho con bú. Hầu hết nhà chuyên môn tin rằng nuôi con bằng sữa mẹ ít nhất 4 tháng có thể có hiệu quả bảo vệ cho trẻ dù rằng không phải ai cũng đồng ý với điều đó.
Nếu nghi ngờ bị dị ứng do thực phẩm thì điều cần làm là có một “nhật kí” chi tiết về các bữa ăn, chú ý bắt kỳ phản ứng khác lạ nào. Việc xác định loại thực phẩm gây dị ứng là khó khăn đặc biệt khi bệnh nhân cũng đang tiếp xúc với nhiều chất dị ứng khác, do đó nên cần được sự theo dõi của một chuyên gia về dị ứng. Một cách hữu hiệu trong việc xác định thực phẩm gây dị ứng chính là ngưng ăn thực phẩm nghi ngờ, và  sau đó nếu có sự cải thiện thì đưa chúng vào lại khẩu phần ăn trong điều kiện có kiểm soát chặt chẽ.
Mỗi loại thực phẩm thường đòi hỏi 2 tuần thử nghiệm như vậy. Nếu thử nghiệm này cho thấy không có triệu chứng sau hai tuần thì có thể thử với loại thực phẩm khác. Tương tự, nếu sau hai tuần không ăn loại thực phẩm đó mà tình trạng vẫn không cải thiện thì cũng nên thử lại bằng món khác.
Thay đổi khẩu phần ăn ở người bị viêm da dị ứng rải rác không phải luôn luôn làm giảm triệu chứng. Tuy vậy, sự thay đổi này là có lợi nhất là khi bệnh sử và các triệu chứng đặc hiệu hướng đến khả năng dị ứng với một loại thực phẩm. Việc đánh giá sự hạn chế chế độ ăn, bản thân nó có làm nặng thêm tình trạng bệnh hay không là phụ thuộc vào bệnh nhân, gia đình và bác sĩ.
Thường thì việc theo đuổi những chế độ ăn hạn chế này gây khó khăn về mặt tâm lý và tài chính cho người bệnh cũng như gia đình họ. Chế độ ăn quá hà khắc có thể dẫn đến các vấn đề về dinh dưỡng cho trẻ nếu không được theo dõi kĩ.
Những chất gây dị ứng trong không khí là gì?
Gọi như vậy là do các chất này hiện diện trong không khí. Chúng cũng có thể đóng vai trò trong viêm da dị ứng rải rác. Các chất thường gặp là bụi, mạt, phấn hoa và “gàu” trên lông, da động vật. Những chất gây dị ứng trong không khí này, đặc biệt là bụi, mạt nhà, có thể làm trầm trọng thêm viêm da dị ứng rải rác ở vài bệnh nhân.
Mặc dù có nhà nghiên cứu cho rằng những chất gây dị ứng này là yếu tố góp phần quan trọng của bệnh viêm da dị ứng rải rác, thì nhiều nhà nghiên cứu khác lại tin rằng chúng có vai trò không đáng kể. Các nhà khoa học cũng chưa trả lời được cơ chế tác động lên da của các chất dị ứng trong không khí là theo con đường hít vào hay thực sự ngấm qua da.
Không một xét nghiệm hiện có nào đáng tin cậy để xác định một chất gây dị ứng chuyên biệt trong không khí có phải là yếu tố làm nặng trên bất cứ một bệnh nhân hay không. Nếu bác sĩ nghi ngờ một chất góp phần vào biểu hiện của bệnh nhân, họ có thể đề nghị những biện pháp giảm tiếp xúc với chất đó.
Một ví dụ là có thể hạn chế bụi mạt nhà bằng cách bọc nệm, gối bằng những vật liệu bảo vệ bụi đặc biệt; thường xuyên lau chùi giường ngủ bằng nước nóng và không trải thảm. Tuy nhiên, không có một cách nào có thể loại bỏ hoàn toàn những chất gây dị ứng trong không khí
Các yếu tố nào khác đóng vai trò trong viêm da dị ứng rải rác?
Cùng với những chất gây kích thích, dị ứng thì những yếu tố khác như các vấn đề tâm lý, nhiệt độ và khí hậu, nhiễm trùng da có thể ảnh hưởng viêm da dị ứng rải rác. Mặc dù các yếu tố tâm lý hay con người không gây ra bệnh nhưng những stress,  sự tức giận hay nỗi thất vọng có thể làm bệnh nặng hơn.
Những trục trặc trong quan hệ xã hội hay những thay đổi lớn lao trong đời như ly dị, chuyển công tác, mất mát người thân cũng có thể khiến bệnh trầm trọng hơn. Thường thì những stress tâm lý dường như làm cho bệnh bùng phát nhanh.
Tắm rửa nhưng không duy trì độ ẩm da sau đó là một yếu tố hay gặp làm khởi phát viêm da dị ứng rải rác. Độ ẩm thấp vào mùa đông hoặc khí hậu khô quanh năm ở một số vùng địa lý cũng như nhiệt độ phòng quá cao hay tắm nước nóng quá lâu có thể khiến bệnh nặng thêm.
Đổ mồ hôi và cảm lạnh liên tục đôi khi gây ra những đợt cấp ở một số người. Nhiễm khuẩn cũng có thể thúc đẩy hay tăng độ nặng của viêm da dị ứng rải rác. Nếu bệnh nhân khởi phát bệnh đột ngột, bác sĩ cần phải kiểm tra nhiễm siêu vi (như herpes simplex) hay nhiễm nấm (như hắc lào, nấm chân)
Điều trị viêm da dị ứng rải rác như thế nào ?
Việc điều trị cần phải có một mối liên hệ thân thiện giữa bác sĩ, người bệnh và gia đình bệnh nhân. Bác sĩ có thể thiết lập kế hoạch điều trị dựa trên tuổi tác, triệu chứng và tổng trạng của bệnh nhân. Đóng vai trò lớn trong thành công của kế hoạch điều trị chính là người bệnh và gia đình dưới sự theo dõi của thầy thuốc. Một số nhân tố chính trong chương trình điều trị sẽ được đề cập bên dưới.
Hầu hết bệnh nhân có thể kiểm soát được bệnh dựa trên chăm sóc da hợp lý và thay đổi lối sống, do đó không cần phải đề cập những điều trị sâu hơn.
Có 3 mục tiêu trong điều trị viêm da dị ứng rải rác: da lành và khỏe mạnh; phòng ngừa bệnh bùng phát; và điều trị triệu chứng nếu chúng xảy ra. Cách chăm sóc da phần lớn bao gồm thiết lập thói quen vệ sinh da, xác định các yếu tố làm nặng, tránh những tình trạng làm kích thích hệ miễn dịch da và chu trình “ngứa-gãi”. Điều quan trọng là bệnh nhân và gia đình phải chú ý bất cứ thay đổi về tình trạng da để điều trị và kiên trì theo đuổi để tìm kế hoạch điều trị hiệu quả nhất.
Chăm sóc da: Giúp da lành lặn và giữ cho nó khoẻ mạnh là điều quan trọng hàng đầu cả trong ngăn ngừa những tổn thương về sau lẫn trong cải thiện chất lượng cuộc sống bệnh nhân. Hình thành và duy trì thói quen chăm sóc da hàng ngày là rất cần thiết để phòng ngừa những đợt tái phát triệu chứng. Các yếu tố then chốt là tắm đúng cách và dùng các chất bôi trơn dạng kem hay dạng mỡ trong vòng 3 phút.
Người bị viêm da dị ứng rải rác nên tránh tắm nước nóng hoặc tắm lâu (hơn 10-15 phút). Tắm nước ấm giúp rửa sạch và làm ẩm da cũng như không làm da quá khô.
Bác sĩ có thể yêu cầu hạn chế dùng xà phòng hoặc không cho dùng xà phòng vì nó có thể làm da bị khô. Tắm dầu thường không giúp ích gì nhiều.
Khi tắm xong, người bệnh nên để da tự khô hoặc lau nhẹ (tránh cọ xát da hoặc lau quá khô) và dùng chất bôi trơn ngay lập tức. Chất bôi trơn giúp da ẩm, tăng khả năng lành da, và tạo một hàng rào ngăn da khô và bị kích thích. Có thể dùng nhiều loại chất bôi trơn.
 Các nước rửa vết thương nhìn chung không phải là lựa chọn tốt nhất vì chúng chứa nhiều nước hoặc al-cool khiến bốc hơi nhanh chóng. Dạng kem và mỡ có tác dụng làm lành da tốt hơn. Những biệt dược có parafin rất hiệu quả trong làm lành những vùng quá khô, bị liken hóa. Cho dù loại dược phẩm nào được sử dụng thì chúng càng ít mùi thơm cũng như hoá chất càng tốt.
Một vấn đề then chốt khác trong bảo vệ và phục hồi da là thực hiện những biện pháp tránh viêm nhiễm vùng da thường xuyên. Mặc dù không thể tránh hoàn toàn hiện tượng này nhưng nếu được xác định và điều trị sớm thì hậu quả của quá trình viêm sẽ được hạ thấp tối đa. Bệnh nhân và gia đình nên học cách nhận biết các dấu hiệu nhiễm trùng da bao gồm mụn mủ nhỏ trên cánh tay và chân, những vùng rỉ dịch hoặc các mụn nước đóng vảy vàng. Nếu các triệu chứng nhiễm trùng da xuất hiện, nên tham vấn bác sĩ và bắt đầu điều trị càng sớm càng tốt.
Điều trị viêm da dị ứng rải rác ở nhũ nhi và trẻ em
Tắm nước ấm trong thời gian ngắn.
Dùng chất bôi trơn ngăy lập tức sau khi tắm.
Cắt ngắn móng tay trẻ.
Sử dụng quần áo bằng vải cotôn mềm.
Sử dụng thuốc kháng histamin làm giảm ngứa vào buổi tối.
Giữ mát cho trẻ; tránh nhiệt độ phòng quá nóng.
Nhận biết nhiễm trùng da và điều trị ngay lập tức.
Cố gắng lôi cuốn trẻ vào các hoạt động nhiều để quên ngứa.
ĐỌC THÊM:
NHỮNG BỆNH VIÊN CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA HIỆU QUẢ 

CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở ĐỊA CHỈ NÀO TỐT NHẤT

Bệnh viêm da cơ địa (Atopic Dermatitis-AD)
CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở ĐỊA CHỈ NÀO TỐT NHẤT
Bệnh viêm da cơ địa hay còn gọi là bệnh chàm thể tạng, eczema, sẩn ngứa Besnier, Liken đơn dạng mạn tính….
Viêm da cơ địa là bệnh lý biểu hiện cấp tính, bán cấp hoặc mạn tính. Một đặc điểm quan trọng của bệnh là hay tái phát. Ða số trường hợp bệnh bắt đầu ở tuổi ấu thơ. Triệu chứng điển hình của bệnh là các thương tổn da khô kèm theo ngứa. Do ngứa gãi nhiều mà da bị dày, bệnh nhân càng ngứa và gãi gây nên vòng bệnh lý “Ngứa-Gãi” làm cho bệnh nặng hõn và có nguy cơ bị bội nhiễm vi trùng. Bệnh có yếu tố di truyền, gia đình và hay xuất hiện ở những người có bệnh dị ứng khác như hen, viêm mũi dị ứng. Có tới 35% trẻ viêm da cơ địa có biểu hiện hen trong cuộc đời. Chẩn đoán bệnh không khó khăn, dựa trên các triệu chứng lâm sàng, nồng độ IgE trong máu thường tăng cao.
Dịch tễ học:
- Tỷ lệ hiện mắc: Hiện nay, chưa có nghiên cứu về tỷ lệ hiện mắc viêm da cơ địa ở Việt Nam. Theo một số báo cáo ở các nước khác, tỷ lệ khoảng 7-20% [1, 2, 3, 4]. Theo báo cáo của phòng khám Viện Da liễu quốc gia, có khi viêm da cơ địa chiếm khoảng 20% số bệnh nhân đến khám tại phòng khám [5].
- Tuổi phát bệnh: thường vào hai tháng đầu, có tới 60% trẻ viêm da cơ địa phát bệnh trong năm đầu, 30% trong 5 năm đầu và chỉ có 10% phát bệnh từ 6-20 tuổi. Rất hiếm bệnh nhân phát bệnh khi trưởng thành
- Về giới không khác biệt rõ rệt giữa nam và nữ, có một vài báo cáo nam mắc nhiều hơn nữ.
- Yếu tố di truyền, gia đình cho thấy 60% người bị viêm da cơ địa có con cũng bị bệnh này. Nếu cả bố mẹ đều bị viêm da cơ địa thì có tới 80% con bị bệnh.
- Các yếu tố làm bệnh khởi phát và nặng lên bao gồm: các dị nguyên trong không khí như các chất thải của rệp nhà, len dạ… Ngoại độc tố của tụ cầu trùng vàng (Staphylococus aureus) đóng vai trò siêu kháng nguyên kích thích hoạt hóa T limphô và đại thực bào. Dị ứng nguyên nội sinh (endogenous antigens): trong huyết thanh bệnh nhân có kháng thể IgE có thể kích thích IgE hoặc T limphô đáp ứng viêm. Thức ăn: Một số thức ăn cũng có thể làm vượng bệnh như trứng, sữa, lạc, đậu tương, cá, bột mỳ…
- Các yếu tố khác làm phát bệnh hoặc bệnh nặng lên, đó là giảm chức năng của hàng rào bảo vệ của da cùng với giảm lớp ceramic trên bề mặt da làm cho da dễ bị mất nước gây khô da. Mùa hay bị bệnh thường vào mùa thu đông, nhẹ vào mùa hè. Ðồ len dạ của trẻ, của bố mẹ và thậm chí ðồ này của chó mèo, đồ thảm hoặc đệm giường cũng làm cho bệnh nặng lên.
Biểu hiện lâm sàng
- Giai đoạn cấp tính: Biểu hiện bệnh khi cấp tính là đám da đỏ ranh giới không rõ, các sẩn và đám sẩn, mụn nước tiết dịch, không có vẩy da. Da bị phù nề, chảy dịch, đóng vảy tiết. Các vết xước do gãi tạo vết chợt, bội nhiễm tụ cầu tạo các mụn mủ và vẩy tiết vàng. Bệnh thường khư trú ở trán, má, cằm, nặng hơn có thể lan ra tay, thân mình.
- Biểu hiện bán cấp với các triệu chứng nhẹ hơn, da không phù nề, tiết dịch.
- Giai đoạn mạn tính da dày thâm, ranh giới rõ, liken hoá, các vết nứt đau; đây là hậu quả của việc bệnh nhân ngứa gãi nhiều. Thương tổn hay gặp ở các nếp gấp lớn, lòng bàn tay, bàn chân, các ngón, cổ, gáy, cổ tay, cẳng chân.
Triệu chứng bệnh: khô da, ban đỏ- ngứa tạo thành vòng xoắn bệnh lý: ngứa-gãi-ban đỏ-ngứa… Ngoài ra người bệnh còn có các triệu chứng khác như viêm mũi dị ứng, viêm kết mạc mắt và viêm ngứa họng, hen. Các biểu hiện bệnh lý như chứng vẽ nổi (dermographism), bệnh vẩy cá thông thường, dày sừng nang lông…có thể gặp trên bệnh nhân viêm da cơ địa.
Vị trí hay gặp mặt, trán, mặt gấp các chi, gáy, mi mắt, cổ tay, mu tay, mu chân, trường hợp nặng có thể lan toàn thân.
Tiến triển:
Không điều trị bệnh tiến triển trong nhiều tháng, nhiều năm. Khoảng gần 50% bệnh khỏi khi ở tuổi thiếu niên, nhưng cũng nhiều trường hợp bệnh tồn tại lâu trong nhiều năm cho đến tuổi trưởng thành. Nhiều bệnh nhân bị hen hoặc các bệnh dị ứng khác.
Chẩn đoán:
Hiện nay có một số tiêu chuẩn chẩn đoán viêm da cơ đa được đưa ra, chúng tôi sử dụng tiêu chuẩn của Hanifin và Rajka (1980). Để chẩn đoán viêm da cơ địa cần có ít nhất 3 tiêu chuẩn chính + ít nhất 3 tiêu chuẩn phụ.
4 tiêu chuẩn chính:
1. Ngứa (Itching).
2. Viêm da mạn tính và tái phát (Chronic or chronically relapsing dermatitis).
3. Hình thái và vị trí thương tổn điển hình (Typical distribution and morphology of AD rash).
- Trẻ em: Chàm khu trú ở mặt, vùng duỗi.
- Trẻ lớn và người lớn: Dày da, Lichen vùng nếp gấp.
4. Tiền sử cá nhân hay gia đình có bệnh cơ địa dị ứng (Personal or family history of atopic diseases) như hen, viêm mũi dị ứng, viêm da cơ địa.
Các tiêu chuẩn phụ:
1. Khô da (Dry skin).
2. Viêm môi (cheilitis).
3. Đục thủy tinh thể ( Anterior subcapsular cataract).
4. Viêm kết mạc mắt và kích thích ở mắt tái phát.
5. Mặt: Đỏ, tái.
6. Dị ứng thức ăn (Food intolerance).
7. Chàm ở bàn tay (Hand eczema).
8. IgE tăng (Elevated IgE levels).
9. Phản ứng da tức thì tuýp 1 dương tính (Immediate skin test type 1 reactivity).
10. Dễ bị nhiễm trùng da và hay tái phát.
11. Ngứa khi ra mồ hôi (Itching on sweating).
12. Vẩy phấn trắng (Pityriasis alba).
13. Chứng vẽ nổi (Dermographism).
14. Giác mạc hình chóp (Keratoconus).
15. Các thương tổn khác giống dày sừng nang lông (Other like Keratosis Pilaris),
16. Tuổi phát bệnh sớm
17. Chàm núm vú
18. Nếp dưới mắt Dennie- Morgan
19. Quầng thâm quanh mắt
Điều trị:
- Tư vấn cho người bệnh tránh chà xát, không gãi là một việc rất quan trọng. Ðồng thời cho các thuốc bôi, thuốc uống chống ngứa cho bệnh nhân. Bôi kem dưỡng ẩm rất cần thiết vừa có tác dụng chống khô da vừa có tác dụng tránh ngứa, hạn chế tái phát. Loại trừ và tránh các chất gây dị ứng như đề cập ở trên.
Ðiều trị viêm da cơ địa cần rất cẩn trọng, có sự hợp tác rất chặt chẽ giữa thày thuốc và người bệnh, đối với trẻ nhỏ là bố mẹ bệnh nhân. Tuỳ theo giai đoạn bệnh là cấp tính, bán cấp hay mạn tính mà cho thuốc bôi phù hợp.
- Viêm da cơ địa cấp tính: cần đắp ẩm thương tổn và bôi kem corticoit+ kháng sinh. Cho kháng sinh uống ðể chống tụ cầu trùng vàng trong trường hợp bội nhiễm. Kháng histamin chống dị ứng và chống ngứa.
- Viêm da cơ địa bán cấp và mạn tính được điều trị bằng các thuốc sau:
+ Làm ẩm da bằng kem bôi hoặc sữa tắm có kem.
+ Thuốc corticosteroid: rất có hiệu quả đối với viêm da cơ địa nhưng lại gây nhiều tác dụng phụ nguy hại nếu dùng lâu dài, do vậy cần có chỉ định chặt chẽ.
+ Các thuốc chống viêm khác không phải corticosteroid như tacrolimus có thể thay thế corticosteroid mà không gây các tác dụng phụ nhý thuốc này và có thể dùng lâu dài, thuốc có thể chống viêm và chống ngứa.
+ Uống kháng histamin chống ngứa.
+ Một số trường hợp nặng có thể uống corticoid, nhưng cần có chỉ định chặt chẽ của thày thuốc.
+ Các phương pháp điều trị khác: UVA, UVB, các thuốc như cyclosporin…
Phác đồ điều trị một bệnh nhân viêm da cơ địa:
- Chống khô da bằng các thuốc dưỡng ẩm.
- Điều trị bằng bôi corticosteroid trong thời gian ngắn, sau đó duy trì bôi tacrolimus + dưỡng ẩm thời gian dài để tránh tái phát bệnh.
- Chống nhiễm tụ cầu bằng thuốc kháng sinh bôi hoặc uống.
- Kháng histamin chống ngứa.

ĐỌC THÊM:
CÁCH CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA HIỆU QUẢ NHẤT 

CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN Ở ĐÂU

CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN Ở ĐÂU
CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN Ở ĐÂU
Thuốc điều trị
- Tư vấn cho người bệnh tránh chà xát, không gãi là một việc rất quan trọng. Đồng thời cho các thuốc bôi, thuốc uống chống ngứa cho bệnh nhân. Bôi kem giữ ẩm rất cần thiết để tránh ngứa, hạn chế tái phát. Loại trừ và tránh các chất gây dị ứng như đề cập ở trên.
Điều trị viêm da cơ địa cần rất cẩn trọng, có sự hợp tác rất chặt chẽ giữa thày thuốc và người bệnh, đối với trẻ nhỏ là bố mẹ bệnh nhân. Tuỳ theo giai đoạn bệnh là cấp tính, bán cấp hay mạn tính mà cho thuốc bôi phù hợp.
- Viêm da cơ địa cấp tính: cần đắp ẩm thương tổn và bôi kem   corticoit +  kháng sinh. Cho kháng sinh uống để chống tụ cầu trùng vàng. Kháng histamin chống dị ứng và chống ngứa.
- Viêm da cơ địa bán cấp và mạn tính được điều trị bằng các thuốc sau:
+ Làm ẩm da bằng kem bôi hoặc sữa tắm có kem.
+ Thuốc corticosteroid: rất có hiệu quả đối với viêm da cơ địa nhưng lại gây nhiều tác dụng phụ nguy hại nếu dùng lâu dài.
+ Các thuốc chống viêm khác không phải corticosteroid như tacrolimus có thể thay thế corticosteroid mà không gây các tác dụng phụ như thuốc này và có thể dùng lâu dài, thuốc có thể chống viêm và chống ngứa.
+ Uống kháng histamin chống ngứa.
+ Một số trường hợp nặng có thể uống corticoid, nhưng cần có chỉ định chặt chẽ của thày thuốc.
+ Các phương pháp điều trị khác: UVA, UVB, các thuốc như cyclosporin...
Phác đồ điều trị một bệnh nhân viêm da cơ địa:
- Chống khô da bằng các thuốc dưỡng ẩm.
- Điều trị bằng bôi corticosteroid trong thời gian ngắn, sau đó duy trì bôi tacrolimus + dưỡng ẩm thời gian dài để tránh tái phát bệnh.
- Chống nhiễm tụ cầu bằng thuốc kháng sinh bôi hoặc uống.
- Kháng histamin chống ngứa.
ĐỌC THÊM:
NHỮNG ĐỊA CHỈ UY TÍN NHẤT CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA 

ĐỊA CHỈ NÀO CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT

Viêm da cơ địa hay còn gọi là bệnh chàm, eczema. Viêm da cơ địa là bệnh lý biểu hiện cấp tính, bán cấp hoặc mạn tính, Một đặc điểm của bệnh là hay tái phát. Đa số trường hợp bệnh bắt đầu ở tuổi ấu thơ. Triệu chứng điển hình của bệnh là các thương tổn da kèm theo ngứa. Do ngứa gãi nhiều mà da bị dày, bệnh nhân càng ngứa và gãi gây nên vòng bệnh lý làm cho bệnh nặng hơn và có nguy cơ bị bội nhiễm vi trùng.
ĐỊA CHỈ NÀO CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT
ĐỊA CHỈ NÀO CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT

Bệnh có yếu tố di truyền, gia đình và hay xuất hiện ở những người có bệnh dị ứng khác như hen, viêm mũi dị ứng. Có tới 35% trẻ viêm da cơ địa có biểu hiện hen trong cuộc đời. Chẩn đoán bệnh không khó khăn, dựa trên các triệu chứng lâm sàng, nồng độ IgE trong máu thường tăng cao.
Biểu hiện bệnh
Biểu hiện bệnh khi cấp tính là đám da đỏ ranh giới không rõ, các sẩn và đám sẩn, mụn nước tiết dịch, không có vẩy da. Da bị phù nề, chảy dịch, đóng vảy tiết. Các vết xước do gãi tạo vết trợt, bội nhiễm tụ cầu tạo các mụn mủ và vẩy tiết vàng. Bệnh thường khu trú ở trán, má, cằm, nặng hơn có thể lan ra tay, thân mình.  Biểu hiện bán cấp với các triệu chứng nhẹ hơn, da không phù nề, tiết dịch. Giai đoạn mạn tính da dày thâm, ranh giới rõ, liken hoá; đây là hậu quả của việc bệnh nhân ngứa gãi nhiều. Thương tổn hay gặp ở các nếp gấp lớn, lòng bàn tay, bàn chân, các ngón, cổ, gáy, cổ tay, cẳng chân.
Tuổi phát bệnh thường vào hai tháng đầu, có tới 60% trẻ viêm da cơ địa phát bệnh trong năm đầu, 30% trong 5 năm đầu và chỉ có 10% phát bệnh từ 6-20 tuổi. Rất hiếm bệnh nhân phát bệnh khi trưởng thành. Về giới không có sự khác biệt rõ rệt giữa nam và nữ, có một vài báo cáo nam mắc nhiều hơn nữ. Tỷ lệ mắc bệnh trong cộng đồng không rõ, chưa có nghiên cứu ở Việt Nam. Theo một số báo cáo ở các nước khác, tỷ lệ khoảng 7-15%. Theo báo cáo của phòng khám Viện Da liễu quốc gia, có khi viêm da cơ địa chiếm khoảng 20% số bệnh nhân đến khám tại phòng khám. Yếu tố di truyền, gia đình cho thấy 60% người bị viêm da cơ địa có con cũng bị bệnh này. Nếu cả bố mẹ đều bị viêm da cơ địa thì có tới 80% con bị bệnh. Các yếu tố làm bệnh khởi phát và nặng lên bao gồm: các dị nguyên trong không khí như các chất thải của rệp nhà, len dạ... Ngoại độc tố của tụ cầu trùng vàng đóng vai trò rất quan trọng làm bệnh nặng lên. Một số thức ăn cũng có thể làm vượng bệnh như trứng, sữa, lạc, đậu tương, cá, bột mỳ.
Các yếu tố khác làm phát bệnh hoặc bệnh nặng lên, đó là giảm chức năng của hàng rào bảo vệ của da cùng với giảm lớp ceramic trên bề mặt da làm cho da dễ bị mất nước gây khô da. Mùa hay bị bệnh thường vào mùa thu đông, nhẹ vào mùa hè. Đồ len dạ của trẻ, bố mẹ và thậm chí đồ này của chó mèo, đồ thảm hoặc đệm giường cũng làm cho bệnh nặng lên.
Triệu chứng bệnh: khô da, ban đỏ - ngứa tạo thành vòng xoắn bệnh lý: ngứa - gãi - ban đỏ - ngứa... Ngoài ra người bệnh còn có các triệu chứng khác như viêm mũi dị ứng, viêm kết mạc mắt và viêm ngứa họng, hen.
Bệnh tiến triển trong nhiều tháng, nhiều năm. Khoảng gần 50% bệnh khỏi khi ở tuổi thiếu niên, nhưng cũng nhiều trường hợp bệnh tồn tại lâu trong nhiều năm cho đến tuổi trưởng thành. Nhiều bệnh nhân bị hen hoặc các bệnh dị ứng khác.
Thuốc điều trị
- Tư vấn cho người bệnh tránh chà xát, không gãi là một việc rất quan trọng. Đồng thời cho các thuốc bôi, thuốc uống chống ngứa cho bệnh nhân. Bôi kem giữ ẩm rất cần thiết để tránh ngứa, hạn chế tái phát. Loại trừ và tránh các chất gây dị ứng như đề cập ở trên.
Điều trị viêm da cơ địa cần rất cẩn trọng, có sự hợp tác rất chặt chẽ giữa thày thuốc và người bệnh, đối với trẻ nhỏ là bố mẹ bệnh nhân. Tuỳ theo giai đoạn bệnh là cấp tính, bán cấp hay mạn tính mà cho thuốc bôi phù hợp.
- Viêm da cơ địa cấp tính: cần đắp ẩm thương tổn và bôi kem   corticoit +  kháng sinh. Cho kháng sinh uống để chống tụ cầu trùng vàng. Kháng histamin chống dị ứng và chống ngứa.
- Viêm da cơ địa bán cấp và mạn tính được điều trị bằng các thuốc sau:
+ Làm ẩm da bằng kem bôi hoặc sữa tắm có kem.
+ Thuốc corticosteroid: rất có hiệu quả đối với viêm da cơ địa nhưng lại gây nhiều tác dụng phụ nguy hại nếu dùng lâu dài.
+ Các thuốc chống viêm khác không phải corticosteroid như tacrolimus có thể thay thế corticosteroid mà không gây các tác dụng phụ như thuốc này và có thể dùng lâu dài, thuốc có thể chống viêm và chống ngứa.
+ Uống kháng histamin chống ngứa.
+ Một số trường hợp nặng có thể uống corticoid, nhưng cần có chỉ định chặt chẽ của thày thuốc.
+ Các phương pháp điều trị khác: UVA, UVB, các thuốc như cyclosporin...
Phác đồ điều trị một bệnh nhân viêm da cơ địa:
- Chống khô da bằng các thuốc dưỡng ẩm.
- Điều trị bằng bôi corticosteroid trong thời gian ngắn, sau đó duy trì bôi tacrolimus + dưỡng ẩm thời gian dài để tránh tái phát bệnh.
- Chống nhiễm tụ cầu bằng thuốc kháng sinh bôi hoặc uống.

ĐỊA CHỈ CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT

ĐỊA CHỈ CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT
ĐỊA CHỈ CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA UY TÍN NHẤT
ĐÔI LỜI CỦA DƯỢC SỸ THUỐC MỚI:
các bệnh nhân có biểu hiện các triệu chứng như sau:xin liên hệ dược sỹ thuốc mới để được tư vẫn và điều trị:
- nổi các nốt ngứa ở mắt và ở các vùng da trong cơ thể như con rắn rất là ngứa
- nằm trong chăn ấm -lạnh quá đều nổi nốt phát ngứa
- về mùa hè tắm song hóng quạt điện cũng nổi nốt phát ban rất ngứa hình thu như con rắn lặn trong da thịt
các bệnh nhân có nhiều biểu hiện :ngứa – gãi – ban đỏ – ngứa -mùa hè cũng như mùa đông kho chịu uống nhiều thuốc tây y cũng không
đỡ ,mời quý bệnh nhân liên hệ dược sỹ thuốc mới để được điều trị theo phương pháp :thuốc đông y gia truyền chuyên trị bệnh viêm da cơ đia lâu năm
bằng phương pháp điều trị bệnh đông y gia truyền lâu năm ,dược sỹ thuốc mới cam kết điều trị bệnh không giảm  trong vòng 1 tháng hoàn lại tiền
MỜI QUÝ BỆNH NHÂN ĐỌC THÊM CÁC BÀI VIẾT SAU:
Thỉnh thoảng tôi hay bị ngứa da vùng trước khuỷu tay cả hai bên, nghe nói là bị viêm da dị ứng. Bác sĩ vui lòng cho biết thế nào là viêm da dị ứng, cách phòng chữa bệnh?
Lý Thị Hoa (Quảng Ninh)
Viêm da dị ứng là tình trạng da bị viêm cấp hay mạn tính, gây ngứa, hay gặp ở người có bệnh sử cá nhân hay tiền sử gia đình về các chứng bệnh dị ứng có liên quan như hen suyễn, hoặc do tiếp xúc với các chất, bụi, phấn hoa, cánh bướm, thực phẩm lạ là tác nhân gây dị ứng. Bệnh thường biểu hiện với các triệu chứng: da vùng tổn thương đỏ, chảy nước, đóng váng đóng vẩy. Vị trí hay gặp: trên mặt, da đầu, các chi, vòng quấn tã. Vòng luẩn quẩn bệnh lý là: ngứa - cào gãi - nổi ban - ngứa. Ban đỏ, liken hóa ở các vùng: hố trước xương trụ, hố khoeo chân, mi mắt, cổ... Viêm dị ứng lan tỏa, thường có nhiễm khuẩn, viêm hạch bạch huyết vùng xung quanh tổn thương da. Bệnh có thể biến chứng gây đục thuỷ tinh thể; herpes mụn rộp.
Điều trị, có thể dùng một trong các thuốc sau: corticoid (mỡ) bôi 3 lần/ngày là hữu hiệu, (chỉ dùng ngắn ngày); dùng dầu làm trơn da; thuốc kháng histamin để giảm dịu, giảm ngứa; cần thiết phải phối hợp với kháng histamin H và kháng histamin H2 như cinnarazin, có hiệu quả tốt nhất đối với viêm da dị ứng, ngứa sẩn, mày đay; dùng kháng sinh khi có bội nhiễm. Bạn nên khám ở cơ sở có chuyên khoa da liễu để được chẩn đoán và điều trị đúng. Phòng bệnh bằng cách tránh tiếp xúc với khói, bụi, phấn hoa, thức ăn lạ, quần áo, đồ dùng bằng nhựa, cao su... có thể gây dị ứng cho bạn.
TTO - * Em là nam giới năm nay 20 tuổi. Gần đây em hay bị ngứa toàn thân, cảm giác ngứa châm chích như bị kim châm (hoặc như bị rất nhiều kiến cắn) gây ngứa ngáy khắp toàn cơ thể.
Thường thì khi em vận động nhiều (như chơi thể thao) hoặc thời tiết nóng là bị ngay, chỉ cần hơi nóng một chút là người em nóng bừng bừng và bắt đầu ngứa, có những đêm đang ngủ không bật quạt em cũng bị ngứa khắp người, muốn hết phải ngồi trước quạt cho cơ thể mát lại.
Theo em tìm hiểu có thể đây là triệu chứng của bệnh suy thận có phải không ạ? Bởi vì thận em cũng hơi yếu. (Bạn đọc)
- Trả lời của Phòng mạch Online:
Theo như mô tả trên, bạn đang mắc tình trạng viêm da dị ứng do yếu tố vật lý, tức là tổn thương da đỏ, ngứa khi da tiếp xúc với nóng, ánh nắng mặt trời hoặc khi vận động gắng sức. Cách chữa trị như sau:
- Mặc quần áo thoáng rộng bằng các chất liệu mịn như cotton chẳng hạn.
- Ở trong môi trường thoáng mát nhưng tránh để luồng hơi từ máy lạnh hoặc quạt máy thổi trực tiếp vào người.
- Năng tắm bằng nước ở nhiệt độ phòng sau khi vận động tăng tiết mồ hôi. Không nên dùng nước nóng hoặc lạnh hơn nhiệt độ phòng nhiều quá. Tắm bằng xà bông dành cho baby hoặc những loại sữa tắm êm dịu cho da như Cetaphil, Physiogel…
- Tránh dùng các thuốc uống giảm đau.
- Uống thuốc kháng histamin H1 loại buồn ngủ (chlorpheniramine, cyproheptadine, hydroxyzine…) hoặc loại không buồn ngủ (cétirizine, loratadine…) tùy theo tính chất công việc và lịch sinh hoạt của bạn. Hiệu quả hơn nếu chúng ta phối hợp với thuốc kháng histamin H2 trong trường hợp này (cimetidine, ranitidine…).
- Sau một tuần mà tổn thương mề đay vẫn tiếp tục nổi thì bạn nên đến khám chuyên khoa da liễu.
ThS.BS LÊ THÁI VÂN THANH
Giảng viên bộ môn da liễu BV ĐH Y dược TP.HCM
theo:/tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Song-khoe/Phong-mach-Online/257017/Viem-da-di-ung.html
đọc thêm:
Viêm da cơ địa và thuốc chữa
Viêm da cơ địa hay còn gọi là bệnh chàm, eczema. Viêm da cơ địa là bệnh lý biểu hiện cấp tính, bán cấp hoặc mạn tính, Một đặc điểm của bệnh là hay tái phát. Đa số trường hợp bệnh bắt đầu ở tuổi ấu thơ.
Triệu chứng điển hình của bệnh là các thương tổn da kèm theo ngứa. Do ngứa gãi nhiều mà da bị dày, bệnh nhân càng ngứa và gãi gây nên vòng bệnh lý làm cho bệnh nặng hơn và có nguy cơ bị bội nhiễm vi trùng.
Viêm da cơ địa và thuốc chữa
Bệnh có yếu tố di truyền, gia đình và hay xuất hiện ở những người có bệnh dị ứng khác như hen, viêm mũi dị ứng. Có tới 35% trẻ viêm da cơ địa có biểu hiện hen trong cuộc đời. Chẩn đoán bệnh không khó khăn, dựa trên các triệu chứng lâm sàng, nồng độ IgE trong máu thường tăng cao.
Biểu hiện bệnh
Biểu hiện bệnh khi cấp tính là đám da đỏ ranh giới không rõ, các sẩn và đám sẩn, mụn nước tiết dịch, không có vẩy da. Da bị phù nề, chảy dịch, đóng vảy tiết. Các vết xước do gãi tạo vết trợt, bội nhiễm tụ cầu tạo các mụn mủ và vẩy tiết vàng. Bệnh thường khu trú ở trán, má, cằm, nặng hơn có thể lan ra tay, thân mình. Biểu hiện bán cấp với các triệu chứng nhẹ hơn, da không phù nề, tiết dịch. Giai đoạn mạn tính da dày thâm, ranh giới rõ, liken hoá; đây là hậu quả của việc bệnh nhân ngứa gãi nhiều. Thương tổn hay gặp ở các nếp gấp lớn, lòng bàn tay, bàn chân, các ngón, cổ, gáy, cổ tay, cẳng chân.
Tuổi phát bệnh thường vào hai tháng đầu, có tới 60% trẻ viêm da cơ địa phát bệnh trong năm đầu, 30% trong 5 năm đầu và chỉ có 10% phát bệnh từ 6-20 tuổi. Rất hiếm bệnh nhân phát bệnh khi trưởng thành. Về giới không có sự khác biệt rõ rệt giữa nam và nữ, có một vài báo cáo nam mắc nhiều hơn nữ. Tỷ lệ mắc bệnh trong cộng đồng không rõ, chưa có nghiên cứu ở Việt Nam. Theo một số báo cáo ở các nước khác, tỷ lệ khoảng 7-15%. Theo báo cáo của phòng khám Viện Da liễu quốc gia, có khi viêm da cơ địa chiếm khoảng 20% số bệnh nhân đến khám tại phòng khám. Yếu tố di truyền, gia đình cho thấy 60% người bị viêm da cơ địa có con cũng bị bệnh này. Nếu cả bố mẹ đều bị viêm da cơ địa thì có tới 80% con bị bệnh. Các yếu tố làm bệnh khởi phát và nặng lên bao gồm: các dị nguyên trong không khí như các chất thải của rệp nhà, len dạ… Ngoại độc tố của tụ cầu trùng vàng đóng vai trò rất quan trọng làm bệnh nặng lên. Một số thức ăn cũng có thể làm vượng bệnh như trứng, sữa, lạc, đậu tương, cá, bột mỳ.
Các yếu tố khác làm phát bệnh hoặc bệnh nặng lên, đó là giảm chức năng của hàng rào bảo vệ của da cùng với giảm lớp ceramic trên bề mặt da làm cho da dễ bị mất nước gây khô da. Mùa hay bị bệnh thường vào mùa thu đông, nhẹ vào mùa hè. Đồ len dạ của trẻ, bố mẹ và thậm chí đồ này của chó mèo, đồ thảm hoặc đệm giường cũng làm cho bệnh nặng lên.
Triệu chứng bệnh: khô da, ban đỏ – ngứa tạo thành vòng xoắn bệnh lý: ngứa – gãi – ban đỏ – ngứa… Ngoài ra người bệnh còn có các triệu chứng khác như viêm mũi dị ứng, viêm kết mạc mắt và viêm ngứa họng, hen.
Bệnh tiến triển trong nhiều tháng, nhiều năm. Khoảng gần 50% bệnh khỏi khi ở tuổi thiếu niên, nhưng cũng nhiều trường hợp bệnh tồn tại lâu trong nhiều năm cho đến tuổi trưởng thành. Nhiều bệnh nhân bị hen hoặc các bệnh dị ứng khác.
Thuốc điều trị
Tư vấn cho người bệnh tránh chà xát, không gãi là một việc rất quan trọng. Đồng thời cho các thuốc bôi, thuốc uống chống ngứa cho bệnh nhân. Bôi kem giữ ẩm rất cần thiết để tránh ngứa, hạn chế tái phát. Loại trừ và tránh các chất gây dị ứng như đề cập ở trên.
Điều trị viêm da cơ địa cần rất cẩn trọng, có sự hợp tác rất chặt chẽ giữa thày thuốc và người bệnh, đối với trẻ nhỏ là bố mẹ bệnh nhân. Tuỳ theo giai đoạn bệnh là cấp tính, bán cấp hay mạn tính mà cho thuốc bôi phù hợp.
- Viêm da cơ địa cấp tính: cần đắp ẩm thương tổn và bôi kem corticoit + kháng sinh. Cho kháng sinh uống để chống tụ cầu trùng vàng. Kháng histamin chống dị ứng và chống ngứa.
- Viêm da cơ địa bán cấp và mạn tính được điều trị bằng các thuốc sau:
* Làm ẩm da bằng kem bôi hoặc sữa tắm có kem.
* Thuốc corticosteroid: rất có hiệu quả đối với viêm da cơ địa nhưng lại gây nhiều tác dụng phụ nguy hại nếu dùng lâu dài.
* Các thuốc chống viêm khác không phải corticosteroid như tacrolimus có thể thay thế corticosteroid mà không gây các tác dụng phụ như thuốc này và có thể dùng lâu dài, thuốc có thể chống viêm và chống ngứa.
* Uống kháng histamin chống ngứa.
* Một số trường hợp nặng có thể uống corticoid, nhưng cần có chỉ định chặt chẽ của thày thuốc.
* Các phương pháp điều trị khác: UVA, UVB, các thuốc như cyclosporin…
Phác đồ điều trị một bệnh nhân viêm da cơ địa:
* Chống khô da bằng các thuốc dưỡng ẩm.
* Điều trị bằng bôi corticosteroid trong thời gian ngắn, sau đó duy trì bôi tacrolimus + dưỡng ẩm thời gian dài để tránh tái phát bệnh.
* Chống nhiễm tụ cầu bằng thuốc kháng sinh bôi hoặc uống.
* Kháng histamin chống ngứa.
ĐỌC THÊM
CÁC LOẠI THUỐC CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA HIỆU QUẢ BẰNG ĐÔNG Y